nguyễnthahương
bruxelles 2015 - nhớ 30 năm Trần văn Bá

 

Nhớ 30 năm Trần văn Bá

một ngày mùa đông lạnh giá

nơi xứ người,

tôi nghe anh gục ngã,

viên đạn cường quyền xuyên thấu thân anh

như vinh quang đi đôi với nhục hình

như mặt trời và bóng tối ngàn năm hiện hữu.

 

anh : tượng trưng cho  trí thức phương Tây !

Paris đã một thời ấp ủ,

mùa đông sông Seine bao nhiêu năm dài

đã nhỏ vào lòng anh giọt nước mắt quê hương nín lặng,

và tuyết Nanterre thấm vào tim anh

lời kêu than của dân tộc điêu linh ...

nhớ tới anh,

chàng tổng hội, dáng thư sinh,

đã một thời, hội hè, đình đám,

bè bạn huyên thiên, thâu đêm suốt sáng,

rót rượu nữa đi, tình bằng hữu thênh thang,

cạn bao nhiêu chai cho đủ trùng phùng tao ngộ ?

 

nhớ tới anh,

nơi góc tối cuộc đời thâm trầm phong độ

hay dưới ánh mặt trời vương đạo quang minh, 

bớt đỏ hiên ngang trên mặt,

nụ cười trầm tĩnh bên môi,

như dòng nước Cửu Long im lìm,

Cửu Long nơi anh chào đời, mạch tim nước Việt,

nơi anh hấp thụ hồn thiêng sông núi

nơi dưỡng nuôi khí phách của hiền nhân

nơi cho anh phong cách âm thầm

nhưng dũng mãnh của cội tùng không sợ bão.

 

nhớ tới anh,

hình ảnh chàng thanh niên nước Việt  

ôm gươm tráng sĩ

trên suốt quãng hành trình mài miệt núi sông

anh về với Mẹ

anh về với Cha

nợ ân tình anh chưa trả xong

mà giang sơn cẩm tú đã xót thương nhỏ lệ.

 

 

 

30 năm, đã 30 năm,

anh hiên ngang đem mặt trời vào bóng tối

mặt trời của quê hương lấp lánh ánh Cửu Long

mặt trời của những khát vọng âm thầm

đã đưa anh về nằm sâu đất mẹ.

và bên này trời Tây lặng lẽ,

bạn bè sẽ viết tên anh trên những phiến đá xanh

phiến đá của tình tự non sông

ghi khắc mãi trong tim những người con nước Việt.

 

Kinh  Kha thua kém Trần Văn Bá!
 
Kha    đã làm ra truyện khác thường.
Thua  thế nên đành đâm mạt lộ.
Kém   cơ mới phải chịu cùng đường.
Trần   gia bất tử theo non nước!
Văn    hóa tồn vong với sử cương!
      tánh tôn vinh trang tuấn kiệt.
Toàn dân tộc Việt hẳn soi gương
 
LTĐQB
Năm 2010, khi  nói đến Việt Nam, du khách nghĩ ngay đến những nụ cười niềm nở, những thiếu nữ duyên dáng, những bức tranh sơn thủy thiên nhiên, những thức ăn thơm ngon và chiến tranh đã lùi vào quên lãng.
 
25 năm trước đây, vào giờ phút anh Trần Văn Bá hy sinh vì lý tưởng tự do cho dân tộc Việt Nam, có phải anh chỉ là một người hùng trong một giai đoạn của lịch sử Việt Nam ? Một câu hỏi được đặt ra : Tinh thần Trần Văn Bá chỉ là tinh thần của một người thanh niên Việt Nam trong một giai đoạn ngắn ngủi của lịch sử Việt Nam ?
 
Năm 2010, tôi nghĩ rằng anh Bá không thể là du khách trên đất nước của anh. Ðâu đâu chúng ta cũng thấy những vết thương, những cảnh lầm than, tù tội. Nụ cười niềm nở chỉ để che giấu sự nghèo đói bên trong, cái duyên dáng có thể đi đôi với tủi nhục, bức tranh sơn thủy tỏ cái thờ ơ của thiên nhiên đối với thân phận của con người, bữa cơm thơm ngon chỉ nói lên sự bất công của xã hội của nước Việt Nam hiện thời, không một ai không biết.
Trong hai năm trở lại đây, người ta chú ý đến những tiếng nói trẻ, tiếng nói sinh viên từ trong nước đứng lên đòi thay đổi chế độ, đòi hỏi dân chủ và tự do thật sự để xây dựng và phát triển đất nước.  Những tiếng nói trẻ gióng lên đó làm tôi nhớ tới một con người, một sinh viên, một tiếng nói trẻ đã thắp lên ngọn lửa thiêng tranh đấu vào những ngày sau 30/4/75.  Tôi muốn nhắc đến anh Trần Văn Bá.
 
Năm 1975, trên bước đường tị nạn đầu tiên tại Pháp, tôi đã may mắn được dìu dắt đến sinh hoạt với một nhóm anh chị Sinh Viên Quốc Gia tại Paris, mệnh danh là Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam.  Giữa lúc đang lưu lạc ở một kinh thanh xa lạ, những anh chị sinh viên của Tổng Hội là những tấm ván tôi bám víu vào để tìm thấy chút tình nghĩa Việt Nam trên đất lạ.
 
Pháp là một trong những quốc gia đầu tiên bang giao với Việt cộng khi miền Nam thân yêu rơi vào tay cộng sản. Là những người con bơ vơ, vô tổ quốc, những anh chị sinh viên đó bị sứ quán cộng sản sách nhiễu và hăm dọa thường xuyên.  Mặc dù là sinh viên nghèo, cô thế, những người sinh viên tị nạn đó không tỏ ra một chút gì sợ hãi. Họ chống cộng kịch liệt, chống ra mặt và sẵn sang đối phó với chúng bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu.
Tản Mạt
(A Dire Situation /2)
 
Thăm núi, núi mòn trơ kẽ đá 
Tìm sông, sông cạn nước phơi nguồn 
Người chung một bọc dường xa lạ 
Ai kẻ quan tâm chuyện mất còn? 
  
Cố quốc muốn về, về chẳng được 
Nhục hờn toan trốn, trốn làm sao? 
Tiếc công tiên tổ bao đời trước 
Ðã tốn nhiều xương trắng máu đào 
  
Những Trần văn Bá đâu không thấy 
Sao chẳng mồi lên lửa đấu tranh 
Lãnh tụ quanh ta nhiều biết mấy 
Há toàn xôi thịt với hư danh?